Bậc tu hành cho mình là phải
thì bậc ấy chỉ đứng một phía của đạo thôi. Bằng bậc tu hành tìm kiếm
được tất cả đều là phải. Nó do một nơi nào mà có phải thì bậc ấy mới
mong đến Phật.
–Vô Sư Kinh
|
Đức Long Hoa Tăng Chủ hóa thân Đức Di Lạc Tôn Phật khóc cho Tăng Ni.
• HT Thích Thanh Từ đọc
chê một bài Giáo Ngôn của Đức Ngài viết dở.
Một hôm Ngài bảo tôi đi Vũng Tàu gặp chân tử Pháp Hương, tôi đem một bài
giáo ngôn cho Pháp Hương đem tặng Hòa Thượng Thích Thanh Từ. Ông Thích Thanh Từ đọc
chê viết dở.
Hai năm sau, tình cờ khi gặp tờ báo Giác Ngộ ở Sàigòn xuất bản, Ngài đọc
bài nói về nhân duyên của Hoà Thượng Thích Thanh Từ. Đọc xong, Ngài Long Hoa Tăng
Chủ bảo, lấy cái bàn, cái ghế thí dụ là còn có tướng mới thấy, trong bài
không có đoạn nào chỉ về tự tánh. Ngài mới bảo tôi ráng cho Hoà Thượng
này một bài giáo ngôn nữa.
Tôi đi Vũng Tàu gặp bà chân tử Diệu Minh, đưa cho bà một bài giáo ngôn
nữa của Ngài viết tựa đề “Vạn Pháp Với Chúng Sanh” tặng Thiền Sư Hòa
Thượng Thích Thanh Từ.
Hoà Thượng đọc xong nói: Viết gì kỳ quá, chê xong Hoà Thượng trả lại. Thì ra
Hoà Thượng học, nghiên cứu chứ không tu tự tánh nên đọc không hiểu. Vậy mà
viết chìa khóa tu Phật! Tôi về thưa lại, Ngài làm thinh.
• HT Thích Thông
Bửu không cho Phật Tử tu theo Đức Ngài.
Cũng một hôm bà Diệu Phát ở Sài Gòn là Phật tử của Hòa Thượng Thích Thông
Bửu ở chùa Quán Thế Âm Sài Gòn. Bà theo tu thiền Đức Long Hoa Tăng Chủ. Biết thế Hoà Thượng Thông Bửu la rầy bà Diệu Phát và bảo: Theo thiền tà đạo sau này điên,
mày đừng về báo tao. Rồi hòa thượng cho một vị phó chùa đến nhà bà Diệu
Phát dán bùa của ông ta khắp các cửa để trừ tà! Sau bà Diệu Phát về
thăm chùa, Hòa Thượng giận mắng la om sòm vì bà vẫn tiếp tục tu thiền theo
Ngài Đức Long Hoa Tăng Chủ.
• HT Thích Minh Châu không có thời giờ đọc Như Lai Thiền của Đức Ngài.
Cũng một hôm tôi vào trung tâm nghiên cứu kinh ở Vạn Hạnh, Sài Gòn lúc 11
giờ trưa. Khi tôi vừa vào cổng lớn thì có một vị hộ pháp vô hình ra
đón, tôi liền nói muốn gặp hoà thượng Thích Minh Châu (viện trưởng có
bằng tiến sĩ Phật học).
Khi tôi tiến đến chánh điện, giờ này vắng vẻ, cảnh vật cũng yên lặng
bỗng hòa thượng Thích Minh Châu y áo thiên thừa chỉnh tề cũng vừa từ
trên lầu bước xuống đứng cạnh chánh điện.
Sau khi lễ Phật xong, chào hòa thượng tôi hỏi: Thưa hòa thượng, có phải hòa thượng là Thích Minh Châu không?
Hòa thượng trả lời: Phải, chính tôi.
Tôi tiến gần và thưa: Tôi có quyển Như Lai Thiền muốn cho Hòa Thượng mượn.
Hòa Thượng trả lời: Tôi không có thời giờ đọc.
• Tiếc thay không Tăng Ni nào nhận được
một câu Kinh của Đức Ngài.Những sự kiện trên, tiêu biểu cho giới tu xuất gia (Thiên Thừa Hạnh) thời
Hạ Lai Mạt Pháp này, các vị có học trò theo tu khá đông. Các vị đều được
gọi là hoà thượng, thiền sư, nhưng cũng lại tiếc thay không nhận được
một câu kinh của Đức Long Hoa Tăng Chủ hóa thân Đức Di Lạc Tôn Phật
trong thời khai đạo ở thế giới Ta Bà này.
“Các bậc tu hành nên thận trọng lúc đang tu, khi thuyết pháp rất hay in
tuồng Thánh Tăng hoặc Tiên, Thần, Thánh ý nhưng ngược lại chính bản thân
nơi mình chưa hiểu đặng lời thuyết minh trên hay chưa đặng quả vị như
thế để tương xứng chớ nên thọ ngã. Phật dạy nên nương vào công đức Như
Lai mà thuyết pháp.
Chính nơi tự giác nói thảy đều là lời Phật ngữ nói, bằng chẳng dùng lời
tự giác nói tức lời ma thuyết tưởng vọng nói. Đoạn này rất cần cho bậc
tu hành lưu ý.”
–T.V.
• Ngài ngồi khóc vì chờ 'họ' đã quá lâu.Qua những sự việc trên Ngài than: Tăng Ni bây giờ chăm học kinh, nghiên
cứu kinh, gặp pháp gì nghịch ý liền chướng. Chẳng lẽ nhà bác học là bậc
giác ngộ sao? Rồi Ngài ngồi khóc.
“Sau này Tăng Ni có đến, ông nói Tôi chờ họ đã quá lâu.” –T.V./-
Bút ghi trên đường hành đạo
TU VỚI MA, THỜI PHÁP ĐẦU TIÊN
Khoảng
tháng 8 năm 2002 tại San Jose, Hoa Kỳ ông Nguyễn Phước (*) đến gặp Thiền Sư Bồ Tát Di Như xin học Đạo. Thiền Sư sau khi nghe
qua hỏi: "Ông nói Tu Phật bằng cách đọc Kinh, đi Chùa, ăn chay rồi cũng ngồi thiền, làm việc thiện. Vậy ông đã gặp Phật bao giờ chưa?"
Ông Phước tỏ vẻ suy ngẫm: "Dạ thưa thầy(*) chưa bao giờ".
Thiền Sư: "Thế
giới này bị điều khiển trùm khắp bởi Ma Tánh nên nó chính là Thế Gian
chớ không phải Thế Ngay. Đã là Thế Gian thì Phật bị Ma che phủ kín suốt
suốt".
Hớp ngụm trà, Thiền Sư tiếp lời: "Người như ông chưa bao giờ
thấy Phật lại hăm hở tự cho mình biết Tu Phật thì ông chính là kẻ hoang tưởng.
Thế gian này làm gì có Phật để Tu. Ngược lại ông đang bị lừa phỉnh
để nhìn Ma ra Phật rồi tự ông chui đầu vào Tu với nó từ hết một kiếp cho đến sang
muôn kiếp khác."
Đến đây ông Phước bỗng cảm thấy bị giật ngược vì lời nói vừa nghe lạ quá chưa bao giờ được nghe. Thiền Sư tiếp:
– "Ông
nghe đây: Hôm nay ông đang ngồi trước tôi đó là do Công Đức sâu dày của
ông từ nhiều kiếp trước nên mới lãnh hội những lời minh thuyết này. Ông
nên ghi nhớ rằng: ông phải Tu với Ma cho đến khi nào sạch Ma Tánh rồi
thì tự nhiên Phật Tánh sẽ hiện ra với ông."
Lần đầu tiên ông Phước gặp Thiền Sư Di Như, được truyền Mật Tôn ngay. (*) Gọi Thiền Sư là Thầy như Thầy dạy học. Pháp danh của ông là Tâm Tuấn, Ban Hộ Đạo.
|